Ngoài kia, trời vẫn nắng ráo. Tôi ngồi trong tiệm, nhìn qua khung cửa kính mờ hơi sương, những sợi cước treo lơ lửng phản chiếu ánh sáng như tơ trời. Hôm nay 20/10, có lẽ những người đàn ông đang đi mua hoa, còn tôi chờ những người phụ nữ đến mua... cần câu.
![]() |
| Người phụ nữ này luôn nắng mưa cùng ông chồng trong các cuộc chinh phục cá |
Có những người phụ nữ đi một mình, tay cầm tờ giấy nhỏ ghi ngoằn ngoèo mấy chữ “cần Shimano”, “phao Nhật”, “chì tròn 1,5g” — thứ chữ chắc được chép vội từ bàn tay của một người đàn ông nào đó. Họ bước vào tiệm, mắt nhìn quanh, bối rối như đang đứng trước hàng trăm thứ lấp lánh chẳng hiểu cái nào sẽ làm người mình thương mỉm cười.
“Anh ơi, cái này có câu cá tra được không?”Tôi hỏi lại: “Ba chị câu ao hay sông?”Chị cười, ngượng nghịu: “Ờ… em cũng không biết, ba em chỉ bảo thích loại bền, nhẹ mà đẹp.”
Tôi nhìn nụ cười ấy, mà thấy như nghe tiếng nước dội vào bờ mùa nước nổi. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu — họ không chỉ mua một món đồ. Họ đang chọn một niềm vui cho người khác.
Tôi từng gặp một cô gái trẻ, dáng gầy, mặc áo công sở, đến chọn một chiếc hộp đựng mồi. Cô cầm lên, đặt xuống, rồi hỏi khẽ:“Anh ơi, cái này… có hợp cho người mới tập câu không?”Tôi gật đầu, hỏi lại: “Chồng em mới tập câu hả?”Cô cười nhẹ, “Dạ, mới tập, nhưng mê lắm… mỗi lần về quê là ra đầm từ sáng tới tối. Em chỉ muốn tặng anh ấy cái gì đó để… anh ấy nhớ về em, khi đi câu.”
Nói xong cô im lặng. Cái im lặng dịu dàng của những người phụ nữ đang thương. Tôi gói cho cô món quà ấy, buộc thêm sợi dây ruy-băng xanh biển. Khi cô đi khuất, tôi vẫn nghe mùi nước hồ, mùi nắng, mùi thanh xuân vương lại trong tiệm.
Có lần khác, là một bà cụ. Bà nói giọng run run: “Tôi muốn mua cho ông nhà cái cần mới. Ổng đau chân rồi, chắc câu không lâu, nhưng vẫn thích ngồi ngoài bờ mương. Thằng cháu nói cần cũ gãy mất ngọn, tôi sợ ổng buồn.”Tôi chọn cho bà cái cần vừa tay, nhẹ hều, như cái hơi thở cuối chiều.Bà cười, nụ cười của người từng đi qua cả đời lam lũ, giờ chỉ muốn người thương còn chút vui với sông nước. Tôi thấy mắt bà ánh lên như có con cá nào vừa đớp mồi trong ký ức.
Tôi bán cần câu, phao, chì, lưỡi, mồi…Nhưng đôi khi, tôi nghĩ mình đang bán niềm thương.Bán những sợi dây nối giữa người với người — thứ dây bền hơn cả cước Nhật, dai hơn cả sợi dù PE.
Mỗi dịp như hôm nay, tiệm tôi lại đầy những người phụ nữ.Họ không rành kỹ thuật, không biết câu hồ cần chì bao nhiêu gam, nhưng họ biết rõ điều này: người đàn ông mình thương sẽ vui biết mấy khi nhận được món đồ này.Và chính lúc đó, họ đẹp nhất — cái vẻ đẹp dịu dàng, lặng lẽ, không phấn son mà ấm như nắng đầu đông.
Người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi thức dậy mà chẳng biết phải đi đâu, về đâu.Còn những người phụ nữ đến tiệm tôi, dù chẳng hiểu gì về mồi, phao, cần, họ vẫn biết rất rõ nơi mình muốn đến — nơi có người cha, người chồng, hay người con đang chờ một niềm vui nhỏ bé.
Tôi nhìn họ đi qua, để lại trong tiệm một khoảng lặng nhẹ như mặt nước khi gió vừa ngừng.Ở đó, trong mỗi chiếc hộp mồi, trong từng cây cần, từng chiếc phao, là một tấm lòng được gói lại – bằng thương, bằng nhớ, bằng những điều giản dị nhất của người Việt Nam.
Có những món quà không cần hiểu, chỉ cần thương. Như những người phụ nữ bước vào tiệm đồ câu, dù trong ngày 20-10,
mang theo cả dòng sông của lòng mình.
Hoàng Quốc Trí
VietnamFishing Review

Subscribe to the weekly newsletter.
Trang web hiện có:
286 khách & 0 thành viên trực tuyến
| Trang web vietnamfishingreview.vn Chuyên cung cấp thông tin về lĩnh vực câ các thể thao, giải trí và các thiết bị câu cá... |
88 Trương Định, Phường Nhiêu Lộc, TP.HCM ĐT: (08) 39362017 - HOTLINE: 0908189198 Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. |
Bản quyền @ 2012-2025 Công ty TNHH NCTT Kinh Doanh Sách Báo Việt Nam (VNB Research Co., Ltd) |




