Chiều một ngày đầu hạ, tôi theo chân mấy ông trong hội câu đi ra bờ kênh Xáng. Gió hun hút thổi, nước lăn tăn chảy, nhìn xa xa thấy những sợi dây câu mảnh như tơ trời căng ra lấp lánh dưới nắng. Một ông bạn, vốn là tay câu kỳ cựu ở Quận 8, vừa chỉnh lại nút buộc vừa cười:“Cái hồn của môn câu tay, con à, không nằm ở cây cần… mà nằm ở sợi dây này!”.
![]() |
| Người ta không chỉ mua dây để câu cá, mà để “cảm” cái sông, cái hồ |
Từ thuở còn bé, tôi chỉ biết câu cá bằng sợi cước trắng đục mua ngoài tiệm tạp hóa. Lớn lên mới hay trong giới cần thủ, chuyện chọn dây quan trọng như chuyện chọn gạo ngon để nấu cơm. Người ta có thể bỏ ra cả trăm ngàn, thậm chí cả triệu đồng, chỉ để mua những cuộn dây PE mảnh mà dẻo, được bện tám, chín hay mười sáu sợi, nhập từ Nhật, Hàn, Đài Loan.
Ở các tiệm bán đồ câu trong Chợ Lớn, bạn dễ gặp những cái tên nghe rất “kêu”: Ryuki 9X, Handing X9, hay MSS G-Soul. Các ông câu trẻ thì chuộng vì dây mềm, mượt, đi nước êm như khói, ít bị rối. Các ông già thì cẩn thận hơn, chọn dây fluorocarbon chống mài mòn, lặn dưới nước như tàng hình. Ai cũng có lý của mình. Người thích dây mảnh để giữ độ nhạy, người chọn dây dày để khỏi lo cá giằng đứt.
Một buổi sáng, tôi ngồi ở quán cà phê ven hồ Bình Tiên, nghe mấy ông bàn chuyện dây, mới thấy hết cái sự cầu kỳ:– Dây phải mượt, thì mồi mới rơi tự nhiên.– Dây phải bền, gặp gốc rễ, đáy hồ cũng không đứt.– Dây phải ít xoắn, chứ xoắn nhiều thì cả buổi chỉ ngồi gỡ rối.– Và quan trọng nhất, dây phải hợp túi tiền…
Người ta không chỉ mua dây để câu cá, mà để “cảm” cái sông, cái hồ, cái kèo cá dữ đang giằng ở dưới. Dây mỏng quá thì đứt ngang, dây dày quá thì mất độ nhạy. Cho nên, trong giỏ đồ của các tay câu sành, thường có cả chục cuộn dây, mỗi cuộn cho một kiểu nước, một mùa, một loài cá khác nhau.
Tôi hỏi: “Vì sao phải khắt khe vậy?”.Một ông cười hóm hỉnh:“Câu tay là trò chơi giữa mình với con cá. Nhưng cây cầu nối giữa hai thế giới ấy, chỉ có sợi dây thôi. Nó mảnh như niềm tin, mà đứt cái rụp thì niềm vui cũng theo cá mà đi mất”.
Ở xứ người, chuyện dây còn lạ lùng hơn. Ở Nhật, họ câu kiểu Tenkara, dùng dây có tiết diện thay đổi, mảnh dần về phía ngọn. Người Hàn, người Đài thì tin vào công nghệ lớp phủ, làm dây mịn như lụa, chống nắng, chống mặn, chống cả tia cực tím. Người Trung Hoa thì chuộng dây đa sợi, rẻ hơn, bền nhưng đôi khi sai số nhiều.
Còn ở Việt Nam, dân câu phần nhiều chọn dây PE – vừa vì giá, vừa vì dễ mua. Nhưng lắm khi, họ vẫn thở dài: dây đẹp thì đắt, dây rẻ thì mau hỏng. Mưa nắng, bùn đất, gốc rễ dưới hồ… mài sợi dây như mài kiếp người. Có ông đùa: “Đi câu mà dây đứt, còn buồn hơn thua một kèo cá mưa dưới cầu Nhị Thiên Đường!”.
Mỗi vùng, mỗi thời, con người đều có trò chơi riêng để giải tỏa nỗi nhọc nhằn. Người Chợ Lớn xưa tụ tập cá mưa, còn dân câu nay thì tụ tập cá… dây. Nhưng cái tình thì giống nhau: quây quần, bàn bạc, cãi lý, rồi cùng cười vang bên ly cà phê đá, hay bên bữa cơm bụi.
Và cứ thế, sợi dây câu nhỏ bé đã trở thành cái cớ để nối dài câu chuyện giữa những người đàn ông thích ngồi bên sông, chờ con cá lên, chờ niềm vui bất ngờ thắt lại nơi đầu cần.
Hoàng Quốc Trí
VietnamFishingReview

Subscribe to the weekly newsletter.
Trang web hiện có:
116 khách & 0 thành viên trực tuyến
| Trang web vietnamfishingreview.vn Chuyên cung cấp thông tin về lĩnh vực câ các thể thao, giải trí và các thiết bị câu cá... |
88 Trương Định, Phường Nhiêu Lộc, TP.HCM ĐT: (08) 39362017 - HOTLINE: 0908189198 Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. |
Bản quyền @ 2012-2025 Công ty TNHH NCTT Kinh Doanh Sách Báo Việt Nam (VNB Research Co., Ltd) |





